Tôi ôm lấy vai, từ từ thụp xuống. Bọt xà phòng còn nhớp nháp từ cổ đến bắp chân, tôi có thể nghe được tiếng nổ tí tách bên ngoài hơi thở không thể bật ra của mình. Fuck, tôi nghĩ, nó quay lại rồi. Nếu tôi đếm không nhầm, thì đây là lần thứ năm. Lần đầu tiên vào một chiều đầu đông cách đây hai năm, hay ba năm? Tôi chẳng chắc nữa, thời gian thành một khái niệm mơ hồ từ rất lâu rồi. Những giọt nước mắt đó lần lượt rơi xuống. Đúng, là rơi, không phải chảy, chẳng có gì đọng lại gò má tôi vì bản mặt này vẫn luôn cúi gằm xuống đất. Nước mũi cũng không kịp chạm đến khóe miệng. Giọt này đến giọt khác, hạt này đến hạt khác, cho tới khi phổi tôi tưởng chừng như sẽ nổ tung, tôi vội vàng ngoi ngóp như một con cá dọn bể.
Kì lạ, tôi thấy người trong gương thật xinh đẹp. Ánh mắt ướt át, chóp mũi phập phồng, cánh môi cắn hơi ửng đỏ nổi bật trên sắc da trắng hồng. Phải chấp nhận rằng “đau đớn” không đồng nghĩa với “xấu xí”. Đang tháng Bảy, tôi tự trấn an. Vục nước lên mặt, có lẽ là tháng cuối cùng. Tôi tiếp tục thở bằng miệng vì mũi đã nghẹt. Dòng nước lạnh đổ xuống, cuốn đi bọt trắng và để lại cảm giác khô rin rít trên da. Ước rằng tất cả những xúc cảm, rối rắm, trí nhớ và nó, cũng cuốn trôi xuống cống. Một cái cống màu đỏ, có mùi sắt? Tôi tưởng tượng được nó tà tà bay giữa vòm ống dài hun hút, thỉnh thoảng cái đuôi của nó chạm vào mặt dung dịch lưu chảy phía dưới, lõm bõm âm vang.
Tôi đã hỏi mình mấy lần? Tôi chưa sẵn sàng chấp nhận mình có bệnh. Ngay cả đợi xếp số thôi cũng đủ bức tôi, phát bệnh. Mùi bệnh viện là một tổ hợp kinh khủng: thuốc sát khuẩn, người, tiếng ồn, tinh dầu quế, sắt. Còn tệ hơn vào cái hồi mỗi lần đều phải test Covid. Dưới gọng khẩu trang, mũi tôi bị tra tấn. Và lần thứ tư, nó quàng cổ tôi tại khuôn viên, dưới nắng xuân ấm áp. Chẳng có lý do để tôi dám đến. Tới khi con người có thể dùng dao mổ để cắt bỏ nó, hèn nhát, cứ gọi tôi vậy đi.
Đèn từ khe hở của ngôi nhà bên kia sân vụt lên. Tầng cao nhất? Lại nhanh chóng vụt tắt. Nếu họ có một cái cửa sổ thì sẽ nhìn thấy tôi lúc này. Thẳng cánh cửa đang mở toang với màn hình laptop trắng xanh hắt lên. Ánh sáng của họ như bóng tôi của tôi, chớp nhoáng, và sẽ trở lại. Tôi ngồi đây chờ đợi.